Sergio Ramos – hiện thân của thiên thần và ác quỷ

1

– Thứ năm, 13/9/2018, 10:30 (GMT+7)

Trung vệ vừa kỷ niệm 13 năm khoác áo Real Madrid được xem là hiện thân cho nghệ thuật hắc ám ở một CLB đề cao thứ bóng đá mã thượng.

“92 phút 48 giây” là một thông số thời gian bình thường, nhưng lại mang ý nghĩa hoàn toàn đối lập với những đối tượng khác nhau. Với các cổ động viên Atletico Madrid, đó là khoảnh khắc giấc mơ giành Champions League đầu tiên trong lịch sử của họ bắt đầu rạn nứt. Ngược lại, phút thứ 92 lẻ 48 giây  trong trận chung kết Champions League mùa giải 2013-14  là thời khắc thăng hoa của những Madridista, khi Sergio Ramos tung người đánh đầu đưa gỡ hòa cho Real Madrid.

Bàn gỡ hòa ấy chẳng khác gì một pha ấn định chiến thắng, bởi nó đánh sụp tinh thần của cả tập thể Atletico. Real bước vào hiệp phụ trong trạng thái sung sức và hưng phấn hơn, để rồi đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha đánh bại đối thủ cùng thành phố với tỷ số chung cuộc 4-1. Sau trận đấu, người hùng Sergio Ramos đã xăm con số “92:48” lên cơ thể vốn đã chằng chịt hình xăm, như một cách nhắc nhở về khoảnh khắc bùng nổ của anh để giữ giấc mơ “La Decima” khỏi tan vào mây khói.

“Sergio Ramos”. Một cái tên, nhưng cũng lại mang tới cảm xúc trái ngược khi nhắc tới. Với phần đông người hâm mộ Real, Ramos là thủ lĩnh, là chốt chặn đáng tin cậy nhất hàng phòng ngự, là nơi đặt niềm tin trong những thời khắc căng thẳng nhất. Với phần còn lại của thế giới bóng đá – nhất là những người yêu bóng đá đẹp, Ramos lại là kẻ phản diện, người chơi bóng với thứ “nghệ thuật hắc ám” dù thừa khả năng để đá “tử tế”.

Giống tựa đề một cuốn sách của Dan Brown, Sergio Ramos là hiện thân của cả “Thiên thần và Ác quỷ”. Cầu thủ mang trong mình hai nửa đối nghịch ấy vừa kỷ niệm 13 năm khoác áo Real Madrid hôm 10/9.

Người kế thừa Maldini

Ngày 14/5/2005 có lẽ là lần đầu tiên nhiều cổ động viên Real Madrid được biết tới sự bùng nổ của Sergio Ramos. Tuy nhiên, đó là trong màu áo … Sevilla. Phút thứ 19 của trận đấu, cầu thủ sinh ra và lớn lên tại Seville này đã tung một cú sút sấm sét từ cự ly hơn 30m để đưa Sevilla vượt lên dẫn trước. Cú sút đi xuyên qua hàng rào do David Beckham và Zinedine Zidane tạo thành, bay thẳng vào lưới trong sự bất lực của Iker Casillas. 

Sergio Ramos nã đại bác tung lưới Real Madrid ngày 14/5/2005
Ramos “nã đại bác” tung lưới Real Madrid năm 2005. 

Trên khu vực VIP, chủ tịch Florentino Perez thể hiện rõ sự khó chịu. Chỉ vài tháng sau, Real Madrid đưa hậu vệ 19 tuổi Sergio Ramos về sân Bernebeu với mức giá 27 triệu euro. Đó là mức phí cao nhất cho một hậu vệ Tây Ban Nha thời bấy giờ, đồng thời giúp Ramos trở thành bản hợp đồng nội địa duy nhất mà Perez đưa về trong nhiệm kỳ đầu làm chủ tịch Real Madrid.

Nhân chứng sống của Real Madrid ngày ấy là hậu vệ Paco Pavon chia sẻ với trang Bleacher Report: “Chúng tôi không ngạc nhiên bởi bàn thắng ấy, mà ngạc nhiên bởi trình độ của cậu ta. Cứ như thể một cầu thủ xuất chúng đột nhiên xuất hiện ở La Liga, và đặc biệt hơn là cậu ấy còn rất trẻ. Ngay từ lần chạm mặt đầu tiên, chúng tôi đã biết đây là một anh chàng có tương lai sáng chói”.

Thời còn khoác áo Sevilla, Ramos chơi ở vị trí trung vệ do cánh phải đã có Dani Alves quá xuất sắc. Hình ảnh Ramos thời đó rất khác với hình tượng chiến binh xăm trổ gai góc ngày hôm nay: một chàng trai để tóc dài như Tarzan, diện bộ suit bảnh chọe màu trắng khi ra mắt tại Real Madrid. Tại Madrid, cầu thủ gốc Seville được giao chiếc áo số 4 vốn gắn liền với biểu tượng Fernando Hierro. Pavon nhận định rằng Ramos có nhiều nét khiến anh nhớ tới Hierro: “Hai người họ có rất nhiều điểm chung, đặc biệt là ở phẩm chất thủ lĩnh. Bạn có thể thấy cách Sergio đối xử với các đồng đội. Cậu ta tự mình làm ví dụ, đứng ra phát ngôn cho đội bóng. Sergio luôn đặt đội bóng lên trên tất cả, ấy là lý do tất cả đồng đội sẵn sàng sống chết cùng cậu ấy”.

Ramos trong ngày ra mắt ở Real Madrid. 

Giai đoạn đầu chơi cho Los Blancos, Ramos chơi đan xen giữa các vị trí hậu vệ phải – trung vệ, và đôi khi còn được đưa lên làm tiền vệ phòng ngự. Tuy nhiên, với những sự bổ sung sau đó là Fabio Cannavaro, Pepe và Christoph Metzelder, Ramos được đẩy hẳn sang cánh phải. Dù Ramos từng tuyên bố “tôi đã vô địch World Cup và Euro khi chơi hậu vệ phải”, thực tế chứng minh cầu thủ sinh năm 1986 này xuất sắc nhất khi đá ở trung tâm hàng thủ.

Ramos chỉ trở thành trung vệ thường xuyên tại câu lạc bộ sau khi Ricardo Carvalho chấn thương dài hạn ở mùa 2011-2012. Ở cấp đội tuyển, anh cũng được kéo từ cánh phải vào giữa sau khi Carles Puyol chia tay sự nghiệp quốc tế vào năm 2010. Sự thay đổi này đã được huyền thoại Paolo Maldini chỉ ra từ năm 2009, trước khi trở thành hiện thực kể từ triều đại HLV Jose Mourinho tại Bernabeu.

Trong một bài phỏng vấn với tờ Marca, cựu hậu vệ của AC Milan đã khẳng định Ramos sẽ là hậu vệ hay nhất thế giới nếu chuyển vào đá trung vệ: “Ramos còn trẻ và có tất cả mọi phẩm chất để trở thành người kế tục của tôi. Cậu ấy nhanh nhẹn, mạnh mẽ, sở hữu kỹ thuật và lại có rất nhiều thời gian ở phía trước. Cậu ấy là một phần của Real Madrid vĩ đại. Lời khuyên của tôi dành cho Ramos là hãy chuyển vào chơi trung vệ giống tôi, và hãy tập luyện thật chăm chỉ vào”.

Thầy cũ của Maldini tại Milan là Carlo Ancelotti cũng nhận thấy những phẩm chất tương tự huyền thoại số 3 ở Ramos. Trong thời gian dẫn dắt Real, Ancelotti từng khẳng định trên kênh truyền hình của đội bóng: “Tôi chưa bao giờ so sánh ai với Maldini cho tới lúc này. Nhưng Sergio đang cho thấy cậu ấy có tất cả phẩm chất Maldini từng có: tính cách, năng lực và khả năng lãnh đạo cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Sergio chắc chắn là hậu vệ hay nhất thế giới”.

Cá tính mạnh giúp Ramos hòa nhập nhanh vào đội hình toàn sao của Real, và dần dà trở thành một thủ lĩnh của đội bóng. 

Những lời nhận xét trên được củng cố bằng những số liệu và danh hiệu. Theo trang Whoscored, số pha tắc bóng và can thiệp thành công trung bình mỗi trận mùa giải 2017-2018 của Sergio Ramos lần lượt là 1,5 và 1,8. Đây là những thông số vượt trội so với bộ đôi trung vệ Van Dijk (1,1-1,3) và Dejan Lovren (0,9-1,3) đang khoác áo Liverpool – bại tướng của Real Madrid trong trận chung kết Champions League vừa qua. Người được xếp đá cặp cùng Ramos trong “Đội hình tiêu biểu FIFA FIFPro 2017” là Leonardo Bonucci cũng chỉ ngang cơ về số lần cản phá (cùng 1,8) và xếp sau về khả năng tắc bóng (1,3).

Nếu Bonucci mới có lần đầu tiên lọt vào “Đội hình tiêu biểu FIFA FIFPro” thì Sergio Ramos đã có những … tám lần. Đây là kỷ lục đối với một hậu vệ và xét về tất cả các vị trí khác, chỉ ba siêu cầu thủ gồm Lionel Messi, Cristiano Ronaldo (cùng 11 lần) và Andres Iniesta (chín lần) từng xuất hiện trong đội hình của năm nhiều lần hơn Ramos. Bên cạnh đó, Ramos còn từng bảy lần góp mặt trong “Đội hình tiêu biểu của UEFA” và bốn lần nhận giải “Hậu vệ hay nhất La Liga”.

Khả năng tranh chấp, không chiến đỉnh cao, phán đoán tài tình, xử lý bằng chân khéo léo cộng thêm thể lực trời phú khiến Sergio Ramos được nhiều chuyên gia xem như hậu vệ hàng đầu thế giới. Điểm yếu hiếm hoi trong phòng ngự của Ramos có lẽ là sự ổn định, bởi cầu thủ này tự thừa nhận mình dễ “chán” khi phải đứng yên phòng ngự trong những trận đấu mà Real Madrid áp đảo. Chính vì lẽ đó, đôi khi Ramos lại mắc những sai lầm ngớ ngẩn do lơ đễnh trong các trận cầu không nhiều áp lực.

Ramos được xem như nỗi ác mộng của các tiền đạo, ngay cả những siêu sao tầm cỡ Suarez. 

Bù lại, ngôi sao sinh năm 1986 lại là một bức tường thành trong những trận cầu đỉnh cao. Không chỉ giỏi kỹ thuật, bản tính “không biết sợ” của Ramos càng khiến trung vệ này trở thành đối thủ khó chịu của những trung phong. Siêu tiền đạo Luis Suarez của Barcelona cho biết Ramos là đối thủ khó chịu nhất anh từng đối mặt: “Anh ta rất khỏe, có rất nhiều kinh nghiệm và lại còn giàu tính chiến đấu”.

Trung vệ Giogio Chiellini của Juventus từng khẳng định với tờ AS vào tháng 4/2018: “Tôi sẽ không bao giờ có được kỹ thuật hay sự bùng nổ của Sergio Ramos. Anh ta là trung vệ hay nhất thế giới và luôn biết cách tỏa sáng ở những trận đấu mang tính sống còn”. Sự khác biệt của Real khi không có Ramos trong những trận cầu đinh được thể hiện rõ rệt qua chính hai trận tứ kết Champions League với Juventus mùa trước. Ở lượt đi, Real thắng dễ dàng 3-0 với phong độ chói sáng của Ronaldo trên hàng công cùng sự vững chắc của Ramos – Varane ở tuyến dưới. Tới trận lượt về, Real thiếu vắng Ramos do thẻ phạt để thủng lưới liền ba bàn và chỉ có thể đi tiếp nhờ cú penalty ở phút bù giờ của Ronaldo.

Nhưng, tài năng phòng ngự chưa bao giờ là thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu người hâm mộ khi nhắc tới cái tên Ramos. Trang These Tootball Times đã đúc kết điều này: “Sẽ rất ít người nhớ tới Ramos bởi khả năng phòng ngự. Thay vào đó, những hình ảnh về các bàn thắng phút cuối trận, phẩm chất thủ lĩnh hay những … trò hề ngoài sân cỏ mới là những thứ sẽ mãi đọng lại trong tâm trí chúng ta trong hàng thập niên tới. Sergio Ramos là một hậu vệ mà di sản để lại sẽ không phải là phòng ngự”.

Những khoảnh khắc “điên rồ”

Khi Chiellini nhắc tới “sự bùng nổ” ở Ramos, có lẽ trung vệ kỳ cựu này muốn nói tới những khoảnh khắc Ramos trở thành người hùng của Real. Khoảnh khắc nổi tiếng nhất chắc chắn là giây phút “92:48”, khi Ramos đưa bóng vào lưới Atletico trong sự bất lực của Thibaut Courtois. Nhưng đó không phải lần duy nhất Real thoát thua nhờ khả năng ghi bàn của Ramos. Hai năm sau tại Milano, chính Ramos ghi bàn duy nhất của Real trong trận chung kết trước đối thủ cũ Atletico, và tự thực hiện thành công một quả đá luân lưu, mở ra kỷ nguyên thống trị châu Âu mới của “Kền kền trắng”.

Tới mùa 2016-2017, Ramos thậm chí còn xác lập kỷ lục ghi bàn cá nhân với 10 bàn thắng, trong số đó có tám bàn giúp Real gỡ hòa hoặc vươn lên dẫn trước. Nếu không có bàn thắng phút cuối của Ramos vào lưới Sevilla ở trận tranh Siêu Cup châu Âu, hay pha gỡ hòa kịch tính ở trận El Clasico mùa đó, số danh hiệu của Real dưới thời HLV Zidane chưa chắc đã đạt tới con số chín.

Chính vì khả năng tỏa sáng đúng lúc cần thiết nhất khiến Ramos, chứ không phải Cristiano Ronaldo, mới là người được CĐV Real trông đợi ở các pha cố định khi đội nhà đang bị dẫn. Ramos không giấu diếm khát vọng ghi bàn, như anh từng chia sẻ trên tờ Guardian: “Ở nơi tôi sinh ra và lớn lên, ai cũng muốn chơi ở tuyến trên và ghi bàn. Tôi là một hậu vệ mang linh hồn của một … tiền đạo”. Thần tượng ngày bé của Ramos không phải hậu vệ mà là những cầu thủ tấn công Caniggia và Rivaldo. Tính đến giờ, Ramos đã ghi tới 76 bàn cho Real Madrid và lọt vào danh sách 15 chân sút hay nhất lịch sử câu lạc bộ.

Tại hai giải đấu lớn là Euro 2008 và World Cup 2010, đội tuyển Tây Ban Nha đều lên ngôi vô địch với Ramos là động cơ hoàn hảo bên cánh phải. Tại đất Nam Phi năm 2010, Ramos thậm chí còn được trao giải Castrol Performance Index nhờ số điểm trung bình lên tới 9,79! Tuy nhiên, khi truyền hình Tây Ban Nha thực hiện một bộ phim tài liệu để nói về chiến tích lịch sử của đội tuyển xứ bò tót, Ramos lại là người duy nhất thể hiện sự … buồn bã. Anh chia sẻ là mình buồn vì … trải qua “cơn khô hạn bàn thắng”, nhất là khi đã có “ba cơ hội tuyệt vời để ghi bàn trong trận chung kết”.

Cú đá “đưa bóng lên mặt trăng” từng khiến Ramos bị mỉa mai, nhưng không làm anh chùn bước trước những quả 11 mét. 

Đó có lẽ là lý do khi được trao cơ hội đá luân lưu tại bán kết Euro 2012, Ramos đã không ngại ngần xung phong. Đây được xem là một hành động dũng cảm, bởi chỉ mới hai tháng trước đó, Ramos còn là một trong những cầu thủ sút hỏng penalty khiến Real ôm hận trước Bayern ngay trên sân nhà. Trong trận bán kết lượt về Champions League 2011-12, cả Ronaldo lẫn Kaka đều sút không thành công, nhưng Ramos mới là người bị chỉ trích nhiều nhất bởi cú sút đưa bóng … “lên tận mặt trăng” như cách truyền thông mỉa mai.

Ramos hồi tưởng trên tờ Guardian: “Trong những khoảnh khắc ngập tràn áp lực và sự kỳ vọng, tôi luôn luôn sẵn sàng. Khi tôi đặt chân trái làm trụ, trái bóng đã di chuyển và khiến cú sút của tôi không được như ý. Vậy nên tôi bị tổn thương khi nghe người ta nói rằng tôi sút hỏng vì … áp lực. Đêm hôm đấy, tôi về nhà và khẳng định với bố và anh trai Rene: ‘Lần tới khi đá penalty, con sẽ thực hiện một cú Panenka. Rồi những kẻ chỉ trích sẽ phải câm lặng!”.

Trên sân tập của đội tuyển Tây Ban Nha, Ramos âm thầm thực hiện các cú bấm bóng khi xung quanh không còn phóng viên. HLV Vicente Del Bosque châm chọc: “Cậu sẽ không dám sút thế đâu” và nhận được câu trả lời từ Ramos: “Thầy cứ chờ xem”. Anh tự tin lý giải: “Ai cũng bảo tôi điên, nhưng nếu nghĩ một cách bình tĩnh thì nó hoàn toàn … logic. Thủ môn đối phương sẽ không trông chờ một cú Panenka sau những gì tôi đã trải qua. Nếu tôi sút mạnh thì khả năng trượt cao hơn, trong khi chỉ bấm bóng nhẹ thì sẽ rất khó để trượt. Nếu trên khán đài có 80.000 người thì chắc phải tới 79.999 người nghĩ rằng tôi sẽ mắm môi mắm lợi sút thật mạnh!”.

Khi tiếng còi kết thúc hiệp phụ trận bán kết Euro 2012 giữa Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha vang lên, Ramos quay sang Jesus Navas và Raul Albiol và nói như đinh đóng cột: “Thời khắc tôi chờ đợi đã tới rồi”. Ramos là người thực hiện lượt sút thứ tư và có một pha Panenka thành công đúng như dự định. Nhờ đó, Tây Ban Nha thẳng tiến vào chung kết và trở thành đội tuyển đầu tiên trong lịch sử vô địch ba giải đấu lớn liên tiếp. Cũng chính nhờ sự lì lợm ấy mà sau khi Cristiano Ronaldo rời sân Bernabeu sang Juventus, Ramos được chọn làm chân sút phạt đền số một của đội, đã có ba bàn từ đầu mùa giải.

Sergio Ramos đá 11m kiểu Panelka ở bán kết Euro 2012
Ramos đá luân lưu kiểu Panelka trong trận bán kết Euro 2012 giữa Tây Ban Nha với Bồ Đào Nha. 

Phẩm chất thủ lĩnh

Bên cạnh những khoảnh khắc bùng nổ “điên rồ”, Ramos còn được biết tới với tư cách một thủ lĩnh trên sân cỏ. Tại Madrid, ảnh hưởng của Sergio Ramos là không thể bàn cãi. Anh được trao băng đội trưởng Real Madrid sau sự ra đi của Iker Casillas không chỉ bởi anh là cầu thủ giàu thâm niên nhất trong đội mà còn vì sức nặng trong lời nói. Ký giả Diego Torres nhận định trên tờ El Pais: “Ramos có tầm ảnh hưởng trong phòng thay đồ lớn hơn Hierro trước đây. Perez từng gạt bỏ Hierro vào năm 2003, nhưng không thể làm được điều tương tự với Ramos. Anh ta là một cầu thủ tài năng nhận được sự tôn trọng từ mọi đồng đội”.

James Rodriguez từng tiết lộ trên tờ El Mundo rằng trong trận El Clasico đầu tiên của Real Madrid dưới thời Zidane, Ramos đã xin Zidane vài phút riêng trong giờ nghỉ để chấn chỉnh tinh thần các đồng đội. Kết quả là Real Madrid giành chiến thắng 2-1, dù … Ramos bị thẻ đỏ trong hiệp hai.

Phẩm chất thủ lĩnh của Ramos còn được thể hiện qua việc anh luôn là người đầu tiên lên tiếng khi có những vấn đề phát sinh tại Real Madrid. Sau khi trận chung kết Champions League 2017-18 kết thúc tại Kiev, Ronaldo đánh tiếng về khả năng ra đi. Ngay lập tức, Ramos tuyên bố với báo giới qua một cuộc phỏng vấn nhanh: “Theo tôi, Ronaldo chỉ đang nói về sự hài lòng của anh ấy về mùa giải vừa kết thúc. Nhưng nếu không phải vậy, thì Ronaldo cần làm rõ sự việc ngay hôm nay. Cậu ấy là cầu thủ quan trọng với chúng tôi và không đâu tốt cho Ronaldo bằng Real!”.

Ramos không ngại chấn chỉnh Ronaldo, khi thấy đồng đội thiếu tôn trọng CLB.  

Sau đó, Ramos được cho là đã “chấn chỉnh” Ronaldo trong phòng thay đồ. Tờ Marca cho biết Ramos đã khuyên nhủ Ronaldo: “Nghe này. Đừng có cứng đầu. Cậu phải nhún nhường một bước, và chúng tôi sẽ giúp cậu. Chúng tôi luôn ủng hộ cậu, nhưng cậu cũng phải có thái độ đúng đắn”. Trước đó, Ramos và Ronaldo có quan hệ rất tốt cả trong lẫn ngoài sân cỏ.

Ramos từng khẳng định “Ronaldo là một huyền thoại và xứng đáng với mọi lời khen ngợi”. Tuy nhiên, ngay khi thấy dấu hiệu “làm mình làm mẩy” của CR7, Ramos đã phải lập tức lên tiếng cảnh cáo người đồng đội siêu sao. Ramos hiểu rằng thời điểm đưa ra tuyên bố của Ronaldo là không thích hợp, đồng thời không cho phép cá nhân nào được đặt lợi ích bản thân lên trước tập thể. Khi Ronaldo chính thức sang Juventus, Ramos đã gửi những lần tri ân tới người đồng đội cũ và khẳng định “không ai quên những đóng góp của anh”. Nhưng tại lễ trao giải của UEFA và khi đề cử The Best được công bố, Ramos đều một mực ủng hộ Luka Modric – người đang khoác áo “Kền Kền Trắng”!

Tại đội tuyển quốc gia Tây Ban Nha, nội tình phòng thay đồ thậm chí còn phức tạp hơn. Việc xứ Catalan thường xuyên đòi quyền độc lập và mối thâm thù giữa Barca và Real khiến những lần tập trung đội tuyển Tây Ban Nha luôn tồn tại khả năng xích mích nội bộ. Bản thân chính người đá cặp trung vệ ở đội tuyển cùng Ramos là Gerard Pique từng không ít lần công khai đả kích Real trên truyền thông và mạng xã hội.

Ramos và Pique là đồng đội ăn ý ở tuyển Tây Ban Nha, nhưng là kẻ thù không đội trời chung khi về CLB. 

Dù vậy, nhìn cách Pique-Ramos chơi cặp tuyệt hay tại Euro 2012, khán giả khó có thể tin họ là những người quyết không đội trời chung ở cấp CLB. Ramos chia sẻ bí quyết hậu trường: “Tất cả chúng tôi đều nhận ra vấn đề cần phải giải quyết. Đội tuyển có quá nhiều thành viên của Barcelona và Madrid nên chúng tôi không thể thành công nếu không cùng nhìn về một hướng. Tôi đã tới gặp riêng Pique và đi tới kết luận: ‘Cả hai ta đều là những cầu thủ giỏi, nhưng sẽ không thể tiến xa nếu không biết cách hợp tác. Hãy ngưng làm những trò trẻ con và thiếu chuyên nghiệp đi nào”.

Ramos và Pique đã làm đúng như vậy kể từ Euro 2012. Họ có thể lên tiếng bảo vệ CLB mỗi người khoác áo và chỉ trích đối phương trong mùa giải. Nhưng khi tập trung cùng đội tuyển, cả hai đều biết cách gạt những hiềm khích sang một bên vì lợi ích chung của tập thể.

World Cup 2018 là giải đấu lớn thứ tư liên tiếp mà Ramos và Pique chơi cùng nhau ở trung tâm hàng thủ của Tây Ban Nha. Sau khi bị đội tuyển Nga loại trên chấm luân lưu, Pique giã từ đội tuyển trong khi Ramos vẫn ở lại. Anh thề với báo giới rằng “sẽ tiếp tục chinh chiến tại World Cup 2022 tại Qatar, dẫu lúc đó mái đầu đã điểm bạc”.

Những việc làm tốt đẹp của Ramos ngoài sân cỏ không đủ để xua đi ấn tượng xấu mà anh để lại khi thi đấu. 

Kẻ phản diện của thế giới bóng đá

Ramos là một trong những cầu thủ hăng hái làm từ thiện nhất. Anh từng tới những vùng đất hẻo lánh tại Cuba và Senegal để gây quỹ từ thiện và chơi bóng cùng trẻ em tại đây. Ramos là Đại sứ UNICEF của Tây Ban Nha, và chỉ ít ngày sau trận chung kết Champions League với Liverpool, anh đã đăng tải một đoạn video gây quỹ Brugada để phòng chống nguy cơ đột tử. Đây là nguyên nhân của 30.000 cái chết mỗi năm tại Tây Ban Nha và từng cướp đi người bạn thân Antonio Puerta của Ramos vào năm 2007. Tại các giải đấu lớn của đội tuyển Tây Ban Nha sau đó, Ramos đều mặc một chiếc áo in hình người bạn xấu số trong lễ mừng.

Cùng tham gia chiến dịch gây quỹ Brugada với Ramos còn có người đồng đội ở tuyển Andres Iniesta. Nhưng trong khi Iniesta là cầu thủ được mọi khán giả yêu quý, Ramos lại ở thái cực ngược lại. Anh là một trong những cầu thủ bị ghét nhất thế giới, bất chấp những nghĩa cử cao đẹp như trên. Nguyên nhân đầu tiên tới từ sự tự cao của Ramos.

Giữa năm 2018, anh tung ra một ca khúc nhạc rap mang tên “SR4”, trong đó có những đoạn mô tả bản thân là “Cầu thủ giá trị nhất của Champions League/Người ở đẳng cấp khác/Sinh ra với … hai hòn bi vàng!”. Kết thúc bài hát, Ramos tuyên bố anh là một “huyền thoại” và vẫn đang viết tiếp những chương mới của cuộc đời.

Ramos là hậu vệ ghi bàn tốt nhất cho Real, nhưng cũng đồng thời chịu nhiều thẻ đỏ nhất. 

Nguyên nhân thứ hai – và cũng là nguyên nhân chính – là từ lối đá bạo lực và tiểu xảo của Ramos. Cựu chủ tịch Real, Ramon Calderon hé lộ rằng Ramos rất mê đấu bò tót, và trên thực tế, hậu vệ này cũng thường xuyên mừng cùng một lá cờ theo phong cách những đấu sĩ matador mỗi khi “Kền kền trắng” vô địch. Giống những chú bò tót, Ramos luôn gắn chặt với … màu đỏ. Tính từ đầu sự nghiệp, Ramos đã nhận tổng cộng 24 chiếc thẻ đỏ ở cấp CLB, trong đó có tới tận 22 lần anh phải đi tắm sớm trong màu áo Real. Ramos còn xác lập một kỷ lục không ai mong muốn là cầu thủ bị đuổi nhiều nhất lịch sử La Liga (19 lần).

Việc Real thường xuyên chơi tấn công với cả hai hậu vệ cánh khiến Ramos thường xuyên phải đối mặt với những tình huống phản công buộc phải phạm lỗi. Cộng thêm sự nhiệt huyết quá đà, Ramos bị báo giới quốc tế đặt cho tên đầy đủ là “Sergio-Ramos-Red-Card” (Sergio Ramos Thẻ Đỏ). Trong trận El Clasico cuối mùa giải 2017-2018, khán giả sân Camp Nou thậm chí còn … vỗ tay khi Lionel Messi nhận thẻ vàng sau pha phạm lỗi với Ramos!

Lối chơi tiểu xảo, không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn để đem lợi thế về cho bản thân và đội bóng là thứ khiến Ramos bị nhiều CĐV đối phương nguyền rủa. Nếu Real là đội bóng Hoàng gia, thì Ramos đích thị là một … thị vệ chuyên thực hiện những phi vụ hắc ám mà không ai khác muốn làm. Trong trận chung kết Champions League 2017, Ramos ngã lăn ra đau đớn sau một pha va chạm với Juan Cuarado của Juventus, dù thời điểm đó Real đã dẫn tới 3-1 và gần như cầm chắc chiến thắng.

Một năm sau, Ramos tự biến anh thành kẻ thù số một của những người yêu bóng đá “sạch” và … cả nước Ai Cập. Trong một pha tranh bóng, Ramos kẹp tay Mohammed Salah và khiến anh này phải rời sân trong nước mắt. 

Khi xem lại băng hình, ESPN phân tích: “Thứ nhất, đó là pha tranh chấp mà bạn có thể bắt gặp ở mọi giải đấu và thường không để lại hậu quả nghiêm trọng cho cả hai cầu thủ. Thứ hai, nếu nhìn toàn cảnh thì có thể thấy, nếu Salah vượt qua được Ramos, đó sẽ là một tình huống bốn đánh hai với Real. Vậy nên Ramos buộc phải phạm lỗi bằng cách giữ chặt Salah, nhưng mục đích là để ngăn chặn một tình huống thảm họa có thể khiến đội bóng bị dẫn bàn chứ không phải để triệt hạ”.

Tình huống đáng nhớ thứ hai của Ramos trong trận chung kết với Liverpool là khi anh lao người, thúc cùi chỏ vào thủ môn Loris Karius ở đầu hiệp hai. Người xem chỉ để ý tình huống Ramos chơi xấu một cách kín kẽ với Karius, mà quên rằng trước đó, Ramos đã bị Van Dijk xô ngã trong vòng cấm. Nhà báo Graham Hunter nhận định rằng đó là tình huống Ramos “ứng biến” chỉ trong tích tắc: khi nhận thấy trọng tài không quan sát thấy mình bị Van Dijk xô ngã để đòi penalty, Ramos quyết không để cú ngã bị … lãng phí.

Cả thế giới chống lại Ronaldo sau trận chung kết mà anh làm Salah chấn thương. 

Anh chọn cách chơi tiểu xảo với Karius, để rồi chỉ ít phút sau đó thủ môn này mắc sai lầm tệ nhất sự nghiệp khi ném thẳng bóng vào chân Karim Benzema. Real Madrid vươn lên dẫn trước còn tinh thần của Karius vỡ vụn và khiến thủ môn người Đức này tiếp tục mắc sai lầm trong bàn thắng thứ hai của Gareth Bale!

Sau trận đấu, đã có hơn nửa triệu người bức xúc ký vào đơn kêu gọi FIFA và UEFA phạt Ramos vì “cố ý làm Salah chấn thương”. Thủ thành Karius đi bệnh viện kiểm tra và được xác nhận bị “chấn động não và rối loạn thị giác” do hành vi của Ramos. Trung vệ này đáp trả một cách thản nhiên: “Nếu xem kỹ lại tình huống, Salah đã quàng tay tôi trước, rồi ngã về phía bên kia. Chấn thương xảy ra ở cánh tay bên kia và họ nói tôi dùng đòn võ judo với cậu ta. Sau đó, thủ môn của họ nói tôi thúc cùi chỏ, khiến anh ta mất tỉnh táo. Chắc chỉ còn thiếu nước Firmino buộc tội tôi khiến cậu ta bị cảm lạnh vì … mồ hôi của tôi nhỏ lên người cậu ta!”.

Câu trả lời của Ramos cho thấy anh hoàn toàn không màng tới phản ứng của dư luận. Vậy điều gì mới thực sự quan trọng với Sergio Ramos? Câu trả lời có lẽ nằm ở sân vận động Olympic tại Kiev vào lúc ba giờ sáng. Lúc này, các phóng viên đang chờ để phỏng vấn thủ quân của Real Madrid sau màn đăng quang. Tờ The Independent vội vã lên tiếng: “Hãy trả lời một câu cho truyền thông nước Anh nào!”. Ramos mỉm cười, gật đầu và hướng về thứ anh đang nằm chắc trong tay: chiếc cúp Champions League.

Những cầu thủ vĩ đại như Fernando Hierro, Iker Casillas đều chỉ từng một lần nâng Cup Champions League với tư cách đội trưởng Real. Raul Gonzalez thậm chí còn chưa từng có vinh dự đó khi làm thủ quân Los Blancos. Nhưng Ramos đã có lần thứ ba liên tiếp làm được kỳ tích trên.

Với Ramos, chiến thắng cuối cùng là thứ tồn tại duy nhất. Những thứ còn lại, có hay không, cũng đều không quan trọng.

Thịnh Joey