La Liga và sức hấp dẫn đằng sau định kiến về sự nhàm chán

1

Chiều thứ Bảy tuần trước, trên sân nhà Camp Nou, đội đầu bảng Barca chỉ có thể kiếm được trận hòa 1-1 trước Athletic Bilbao. Đấy là trận thứ ba liên tiếp không thắng của Lionel Messi và các đồng đội. Trong vòng sáu ngày, gã khổng lồ xứ Catalonia đánh rơi bảy điểm.

Sau đó, chỉ vài giờ, đến lượt Real Madrid bị Atletico Madrid cưa điểm. Chỉ hòa 0-0 với đội bóng cùng thành phố, hàng công của Real trải qua trận thứ hai liên tiếp không biết ghi bàn. Cristiano Ronaldo có vẻ đã mang sự hiệu quả của Real sang Italy mất rồi. Bốn vòng đấu gần nhất, Real cũng chỉ thắng một trận.

Atletico Madrid, ứng viên số ba cho chức vô địch, cũng không khá khẩm hơn. Năm thứ sáu liên tiếp họ bất bại rời Bernabeu tại La Liga. Nhưng bước khởi đầu của thầy trò Diego Simeone ở mùa giải này cũng đầy chệch choạc: với chỉ ba chiến thắng qua bảy vòng.

Cả ba ông lớn Atletico, Barca và Real đều chật vật trong giai đoạn đầu La Liga mùa này, gián tiếp giúp các đội chiếu dưới thu hẹp dần cách biệt về đẳng cấp, trình độ. 

Cả ba ông lớn Atletico, Barca và Real đều chật vật trong giai đoạn đầu La Liga mùa này, gián tiếp giúp các đội chiếu dưới thu hẹp dần cách biệt về đẳng cấp, trình độ. 

Chen giữa hai trận cầu của Barca và Real là Sevilla. Đánh bại Eibar 3-1, Sevilla trèo lên vị trí thứ ba. Họ đã ghi đến 17 bàn trong vòng có 10 ngày, trong đó có ba bàn vào lưới Real Madrid. Đó là phong độ ghi bàn hủy diệt, tương phản hoàn toàn với ba trận đầu mùa, nơi họ chỉ giành nổi một điểm và không ghi được một bàn nào!

Đến đêm Chủ Nhật, Alaves có cơ hội vươn lên cùng dẫn đầu với Barca, đội có ngân sách gấp 16 lần họ. Alaves không đơn giản là một bất ngờ đầu mùa. Bởi vì từ khi Abelardo Fernández lên cầm quân cách đây 31 tuần, chỉ có Barca, Real và Atletico giành nhiều điểm hơn họ. Chỉ cần đánh bại Levante, Alaves sẽ hiên ngang chia sẻ ngôi đầu với Barca. Nhưng họ đã không chớp được thời cơ ấy. Dù sớm dẫn 1-0, Alaves thua ngược 1-2 trước đối thủ đang trong nhóm đèn đỏ.

“Họ đã chơi tốt hơn chúng tôi”, Abelardo thừa nhận. “Ở La Liga, rất khó để có thể giành chiến thắng trước đối phương”.

Câu nói ấy như chân lý. Bảy vòng đầu tiên tạo cảm giác ai cũng có thể thắng đối thủ. Hàng xóm của Levante là Valencia, một trong những đội dự Champions League mùa này, mới thẳng được vỏn vẹn một trận từ đầu mùa. Trận thắng ấy diễn ra ngay tuần trước với cách biệt mong manh 1-0 trước Sociedad, nơi thủ môn Neto phải cản một quả phạt đền để bảo tồn ba điểm quý giá.

Một hàng xóm khác của cả Levante lẫn Valencia là Villarreal thì bại trận trước Valladolid, đội có ngân sách kém nhất giải. Ở một trận đấu khác, Betis kiểm soát bóng trong 82,5% thời lượng trận đấu, nhưng cũng phải cần đến bàn thắng phút 89 của cầu thủ vào sân thay người Loren Moron mới có thể đánh bại được đội chót bảng Leganes. Cũng chính đội Leganes ấy vừa hạ Barca bốn ngày trước đó.

Valencia (áo đen) đứng thứ tư mùa trước, nhưng cũng đang vật lộn ở mùa này. 

Valencia (áo đen) đứng thứ tư mùa trước, nhưng cũng đang vật lộn ở mùa này. 

Nhìn những trận đấu ấy, rất khó để nói La Liga nhàm chán, chỉ có hai đội nữa hay không?

Top 4 vẫn là những cái tên quen thuộc: Barca, Real Madrid, Sevilla, Atletico. Ba đội chót bảng cũng là những cái tên như dự đoán: Rayo Vallecano, Huesca, Leganes. Nhưng các cuộc đua cá nhân thì thú vị hơn nhiều. Hai chân sút đang dẫn đầu danh sách dội bom là Andre Silva (7 bàn), Christian Stuani (6) đang chơi cho Sevilla và Girona. Cầu thủ chuyền nhiều nhất chẳng phải Luka Modric hay Sergio Busquets mà là Aissa Mandi (Real Betis), còn cầu thủ tạt bóng chính xác nhiều nhất là Jonathan Silva, đang chơi cho Leganes. Cầu thủ kiến tạo số một là Jony của Alaves.

Chức vô địch có thể sẽ khó thuộc về một đội nào khác ngoài Real Madrid và Barcelona (14 năm qua, chỉ một lần Atletico làm nên điều kỳ diệu). Nhưng giai đoạn đầu mùa cho thấy họ chẳng còn muốn thắng là thắng nữa. Bốn năm trước, La Liga từng bị gọi là “giải đấu rẻ tiền nhất thế kỷ”, bởi sau bảy vòng, đội đầu bảng giành được 15 điểm, con số thấp nhất kể từ mùa 1995-1996. Nhưng bốn năm sau, Barca đang dẫn đầu chỉ với 14 điểm. “Sau tất cả, chúng ta vẫn dẫn đầu” là tiêu đề của tờ báo thân Barca – Diario Sport, nhưng nghe như thờ dài nhiều hơn hân hoan.

Chỉ sau bảy vòng đấu, La Liga không có ai bất bại, nhưng cũng chẳng có ai chưa biết mùi chiến thắng. Khoảng cách từ ngôi đầu bảng đến vị trí đội sổ chỉ là 10 điểm. Cách biệt này tại Ngoại hạng Anh là 17 điểm. Ba đội bóng trong Top 3 đã đánh rơi 23 điểm. Con số này ở Anh chỉ là tám điểm. Ba đội dẫn đầu Ngoại hạng Anh đang có tổng cộng 53 điểm, nhiều hơn “Top 3” của La Liga 12 điểm.

Với tình hình hiện nay, Barca có thể vô địch chỉ cần 76 điểm. Đấy là số điểm từng giúp Real Madrid lên ngôi vào mùa 2006-2007. Kể từ mùa ấy, nhà vô địch của La Liga lần lượt giành 87, 99, 96, 100, 100, 90, 94, 91, 93 và 93 điểm.

Barca của Messi có thể vẫn bảo vệ được ngôi vương, nhưng sẽ khó để thể hiện sức mạnh áp đảo như những lần đăng quang trước. 

Barca của Messi có thể vẫn bảo vệ được ngôi vương, nhưng sẽ khó để thể hiện sức mạnh áp đảo như những lần đăng quang trước. 

Nói như thế không có nghĩa là La Liga chỉ có hai gã khổng lồ, và tất cả đều đóng vai những kẻ tí hơn. Hãy lưu ý một lần nữa: trong 10 chiếc Cúp châu Âu gần nhất, các đội La Liga giành 9 Cúp. Nếu Real và Barca xưng hùng ở Champions League thì Atletico và Sevilla cũng là vua của Europa League. Trong ba năm gần nhất, Villarreal và Celta Vigo cũng từng vào tới bán kết Europa.

La Liga vẫn là một giải đấu bị nhìn nhận không đúng, và Ngoại hạng Anh vẫn là một giải đấu được đề cao lên thái quá so với chất lượng của mình. Ai xem gì cứ xem, chỉ xin lưu ý một điều: La Liga đang hay hơn bao giờ hết, dù những mùa trước nó vẫn… hay.

Thuỷ Tiên